You are viewing [info]hajdu's journal

Hạ Du
04 April 2010 @ 03:13 pm

Photobucket

Dạo này tôi có cảm giác mùa đông đang dần trở lại… mang đến cái mù mờ và lạnh lẽo. Bất chợt tôi sợ hãi và mệt mỏi.

Trong tôi có một cô gái bé nhỏ lúc nào cũng nhút nhát và sợ sệt mọi điều

Bản thân tôi thấy giữa xã hội đầy biến động này có một đứa nhạy cảm như tôi chắc chắn là một sự bất thường. Nó gây khó chịu cho tôi và cho cả những người xung quanh nữa. Tôi thì khó chịu vì sợ hãi. Những người xung quanh thì khó chịu vì tính cách của tôi

Tôi biết mình là một đứa hiếu thắng… rất hiếu thắng là đằng khác. Bất cứ việc gì, từ học trên lớp cho đến làm gì, nếu có ai đó hơn tôi tôi rất khó chịu. Sự hiếu thắng một phần đẩy tôi ra xa phía trước nhưng một phần lại làm tôi chẳng muốn dừng lại với những gì xung quanh

Tôi cảm thấy cứ mỗi khi trải qua mối quan hệ thân thiết với ai là ruột gan tim phổi tôi trao cho họ một phần. Nếu vậy chẳng mấy chốc tôi sẽ chỉ còn cái thân thể mục này chẳng có gì bên trong

Tôi là một đứa cũng rất ích kỉ, thứ tôi đi tìm là một nơi bình yên và một từ mãi mãi, Nhưng bản thân lại là đứa mâu thuẫn nên nếu cuộc đời cứ phẳng lặng thì lại thấy chán nản. Tôi cuồng dạo mạo hiểm với nhiều thứ. Liệu có khi nào tôi phải trả giá không?

Thế nào là bình yên cuộc sống? Tôi còn hoàn toàn chẳng biết nữa cơ. Cái tôi muốn rốt cuộc cũng chỉ là những khái niệm mù mờ, mà trong thời đại số người ta gọi là impossible mà thôi.

 
 
Hạ Du
19 November 2009 @ 09:36 am

Photobucket

Hôm qua nhận được thử của em Pie, vòng tay của Fon chan. Mình thấy trong lòng vui lắm
Những người đã đi qua kí ức của mình, nhẹ nhàng như gió thổi, cứ đến và đi thật nhẹ nhàng rồi biến mất mà chẳng có lấy một lời từ biệt.
Cuộc đời lạnh lùng vậy sao. Người với người chỉ dễ dàng vậy sao. Tình cảm trao ra có thể dễ dàng vứt bỏ đến vậy sao.
Những con người đó, đến thật lặng lẽ, trao cho tôi một bình yên và rồi lúc ra đi để lại bao nhiêu nỗi đau tôi không thể kể hết
Giá như chúng ta là người một nhà nhỉ
Tôi nhớ đã có lần đọc ở đâu đó một câu đại loại như : ” Vì chúng ta không có máu mủ nên dù có cố gắng đến mấy cũng không thể hy sinh cho nhau được, cho đến cuối cùng cũng chỉ như những người xa lạ, càng níu lại càng xa.”
Trời đêm giá rét, tôi tự bật cho mình bản nhạc Tsuyu wo Suu Gun nghe. Nói thật là vào mùa đông nghe bản nhạc này cảm thấy đông ấm áp lắm… Nhưng cho dù có ấm đến mấy cái khoảng lạnh trong lòng tôi vẫn không dứt bỏ được.

Tôi sợ cái giá lạnh này lắm.

Thế rồi lại mở cái hộp kì diệu ra. Cái hộp tôi dùng để đựng tất cả những thứ liên quan đến kí ức của mình. Những kí ức vui có, buồn có, hy vọng có, thất vọng cũng có.
Cảm xúc lạ trở nên lẫn lộn. Tôi lại muốn được khóc.

” Tôi không nói đến nữa nhưng không hẳn tôi đã quên “

Cuốn sổ nhỏ nhỏ có những dòng lưu bút của mấy đứa bạn hồi cấp 2. Kia là chữ của Ly béo này, của Huyền này và của cả Souji chan nữa. Ừ. Giờ này bọn nó đang ở đâu, đã học gì rồi tôi cũng không rõ. Đó là những người bạn hồi cấp 2. Souji chan thì vẫn liên lạc nhưng cũng đã lâu lắm rồi chả gặp nhau. Tao biết là mày bây giờ đã có tình yêu khác lớn hơn tình yêu truyện tranh của chúng mình rất nhiều. Chính vì thế tao và mày mới trở nên xa cách. Nhưng dù gì tao vẫn yêu mày vì mày là otaku đầu tiên mà tao biết.
Rồi đến cuốn sổ lưu bút hồi cấp 3, những chiếc lọ nhỏ, cái thiệp Noel chị Ánh Bí tặng mình. Bây giờ thì mọi người cũng đã xa. Cho dù có gặp nhau thì cũng chỉ nói được mấy câu gượng gạo rồi lại thôi. Con đường mà tôi ước là được đi chung mãi mãi nay đã tách thành rất nhiều ngả đường. Cuối cùng lúc nào trên con đường ấy cũng chỉ có mình tôi đứng lại, ước mong mọi người hãy cùng đi chung một đường thôi. Nhưng chỉ ước thôi thì có ích gì đâu nhỉ, mỗi người đều có hướng đi riêng và không có ai có một mục đích giống tôi cả
Tôi lúc nào cũng vậy, cứ chọn cách suy nghĩ tiêu cực cho bản thân. Nhưng giữa cái giá lạnh như này tôi thực sự ao ước quá khứ quay trở lại dù chỉ là một phút thôi. Tôi muốn trở lại. A8 thân yêu.
ACC… mái nhà của tôi.
Killua – uke yêu quý. Giờ thì đã hoàn toàn biến mất mà chẳng có lấy một lời từ biệt.
Shin yêu quý cũng ra đi không trở lại.
Mọi thứ cứ dần biến mất khỏi tầm tay. Tại sao không chờ để tôi được nói những câu yêu thương đã.
Rồi đến một đôi vé xem film. Tôi vốn đã định vứt nó đi nhưng đắn đó thế nào rồi lại thôi. Nó là kỉ niệm cho một tình yêu đầu tiên đã tan vỡ. Cuối cùng anh ta cũng đã có người yêu mới, một cô gái xinh xắn và hợp với anh ta, tôi nghĩ vậy. Dù sao tôi cũng muốn chúc mừng anh ta nhưng bây giờ chúng tôi đã chẳng còn nói chuyện với nhau nữa rồi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ hận anh ta đến cuối đời. Tình yêu này đất biết, trởi biết và tôi biết. Anh ta không trân trọng thì tôi trân trọng. Nếu bây giờ nói rằng tôi không muốn quay lại thì là nói dối, nếu nói rằng tôi không muốn tranh giành cũng là nói dối. Nhưng tôi có khuyết điểm là luôn buông tay. Nhớ lại cái lúc đó tôi cảm thấy thế giới này như quay lưng lại với mình, thật ngu ngốc nhỉ nhưng con gái mà, khi yêu mà bị phản bội ai chả đau. Tôi lại không khóc. Tôi chỉ im lặng. Không phải tôi không muốn nói rằng quay lại đi nhé mà vì lúc đó tôi thất vọng và buồn quá mà thôi. Vì buồn quá nên tôi đã quên mất phải nói những lời yêu thương như nào. Cuối cùng thì tôi cũng đã nói ra được câu kết thúc. Cứ như thể đã trải qua vài trăm năm. Tôi cứ như rơi vào một vực sâu không đáy. Khi đó tôi có cảm giác không ai còn có thể cứu nổi mình. Nhấc máy gọi cho người tình trên mạng của mình_ Người đã hứa sẽ chờ tôi giữa cuộc đời này tôi đã khóc. Tôi khóc chỉ bởi vì buồn quá mà thôi. Nói đến cùng hình như lỗi cũng là của tôi. Tôi sao lại bắt người khác dùng cả trái tim yêu một mình mình trong khi chính bản thân lại đặt người đó dưới vô vàn những con người của những thế giới khác
Lại nói đến người tình trên mạng của tôi. Người đó giống tôi. Tôi yêu người đó. Người đó cũng như tôi, có rất nhiều nỗi đau và nhiều đau khổ. Tôi không biết phải làm gì mỗi khi người đó buồn nên chỉ biết im lặng.
Photobucket
Người đó ở xa tôi, rất rất xa. Và bây giờ liệu người đó có còn nhớ đến tôi không?
Tôi nhớ đến ss Nami. Nhớ rất nhiều. Nhưng không thể thoát khỏi vòng quay luẩn quẩn của cuộc đời, ss ấy cũng đã nhẹ nhàng bước qua tôi.
Còn rất rất nhiều những con người như thế.
Cứ nhẹ nhàng bước qua mà chẳng có lấy một câu từ biệt
Điều tôi tìm kiếm vốn đơn giản nhưng lại chả bao giờ tồn tại
Vì phải chăng chúng ta không chung một dòng máu, không cùng dưới một mái nhà nên chúng ta mãi không thể gắn chặt lại với nhau
Cứ như mây như khói
Người này đến và đi thì lại có người khác đến. Rồi người khác lại đi và nhường chỗ cho người khác nữa. Cứ thế trôi trôi
Chẳng có lấy ai ở lại với mình đến tận cuối con đường
Điều mà tôi mong muốn đâu phải là vậy. Tôi đâu cần nhiều người
Tôi chỉ mong những người tôi yêu thương đừng đi… đừng quay đi một cách vội vàng
Giữa đông buốt giá, nhớ các thiên thàn đến lạ. Nhưng cảm giác bây giờ dù có cố gắng đến mấ cũng không được
TRong thư em Pie gửi có một câu như này: ” Hình như Hika càng mạnh mẽ bận rộn thì bạn Hạ Du lại càng yếu đuối mệt mỏi.”

Thực ra tôi chưa bao giờ thấy hết đau cả.

Chỉ là tôi không khóc mà tôi đã cười đấy thôi

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket



Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket


làm ơn quay trở lại đi, tất cả

Tags: ,
 
 
Current Location: somewhere
Current Music: Tsuyu wo suu gun
 
 
Hạ Du
01 November 2009 @ 11:37 am
 It is a long time , I don’t design. I have not feeling to design because of some things. However, I tried to design.

It is difficult to design for me.

This is something that I designed.

Photobucket Photobucket Photobucket

 

Rule:

- If you give, please comment at this for me.

-Please credit by Hikaru shin or Ha Du

Thank you for viewing and your comment. Hope you will like them.

more and more )

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

This is icon about Hikari in manga H2 :”>

Photobucket Photobucket

Yaaaaa….. bonus, I designed one wall about winter. I really like winter.

Photobucket

 
 
Tags: , ,
 
 
Current Location: somewhere in Ha Noi city
Current Music: Life_ Yui
 
 
Hạ Du
25 October 2009 @ 05:04 pm
” Cuộc sống cho ta nỗi đau

Thì cũng cho ta một người để xoa dịu nỗi đau đó.”

và tôi biết riêng tôi cuộc sống không chỉ cho một, mà đã cho rất nhiều người đến.


Photobucket
Tags:
 
 
Current Location: somewhere in the rain
Current Music: Ame no Hare
 
 
Hạ Du
19 October 2009 @ 09:40 pm
Haizzzz, dạo này bận bịu cộng thêm việc đang ốm nên chả có thời gian đâu mà viết nhật kí

Cũng không hẳn là không có thời gian để mà viết mà là thực sự không có cảm hứng đâu mà viết

Cũng cảm thấy quá mệt mỏi để có thể nói ra những thứ đang tồn tại trong đầu.

Tự nhiên bây giờ, cứ luôn cảm thấy cuộc đời không hề yên ả như mình nghĩ,…. mọi thứ cũng không đơn giản như mình tin.

Tôi cứ chợt muốn khóc thét lên… muốn gào khóc cho những rối ren đang quẩn quanh trong lòng

Quả thực, không phải tôi muốn quay trở lại những ngày đó mà chỉ là tôi cảm thấy thực sự rất nhớ những kí ức đó mà thôi. Dù cho tôi biết hiện tại đã khác rồi nhưng trong lòng cứ còn đâu đó những hy vọng… ừ… nhưng hy vọng mong manh

Không phải tôi không muốn thể hiện ra rằng tôi đã từng yêu người đó mà chỉ là khi nghe thấy những lời như thể phản bội mình tôi chỉ thấy đau khổ, thất vọng đến mức chả còn muốn hỏi tại sao hay nói đc 1 câu rằng: ” anh không còn yêu em nữa sao?” Bởi tôi cũng hiểu yêu hay không yêu nó cũng chỉ như một cốc nước lã… và giữa chúng tôi nó đã nhạt từ lâu rồi.

Nhiều khi tôi cứ tự hỏi có phải tôi đã sai… nếu tôi cứ im lặng thì sẽ không như thế này chứ… vì điều mà tôi mong muốn đâu phải là một kết cục buồn như này. Tôi đâu có mong hai người giờ như hai kẻ xa lạ…. Tình bạn giữa chúng tôi chẳng nhẽ đã do chính tôi phá tan đi mất.

Trên đời này tìm kiếm một từ mãi mãi khó vậy sao. Tìm một sự chân thành khó khăn đến thế sao.

Tôi dạo này bị ốm, đêm ngủ hay mê sảng toàn những điều ngớ ngẩn. Và sáng nào tỉnh dậy cũng thấy mắt ươn ướt… Có lẽ là đã khóc trong mơ.

Cuộc đời mình tôi cảm thấy nó đang đi dần vào một bóng đêm nhạt nhòa hư ảo

Có lẽ chính tôi cũng không biết mình sẽ đi đến những đâu

Giấc mơ của tôi, tôi những tưởng đã nát vụn nhưng hoàn toàn không phải

Mục đích của mình tôi cứ cố vươn theo.

Dù có chuyện gì đi nữa thì chắc chắn tôi cũng sẽ không bỏ cuộc. Ừm… vì cái ngày đẹp như mơ đó.

Cuộc sống này cứ mải mê trôi… có phải mọi người đã sống quá nhanh rồi không? Sống quá nhanh mà bỏ quên mất nhiều thứ…. những thứ thật đơn giản. Tôi cứ như đã bị bỏ ra bên lề của nó… mải miết nhìn nó chạy qua và lượm lặt những điều nó bỏ lại…

ôi, cuộc sống này, thật là vô tình quá đi

Những mảnh vỡ nát tan của kí ức, tôi có phải đã bỏ nó vào sâu thẳm trái tim không?

Thôi thì lúc chia ly, tôi chỉ xin mình đừng rơi nước mắt… Nước mắt để dành cho ngày chúng ta gặp lại
 
 
Hạ Du
09 October 2009 @ 08:46 am
Dạo này bắt đầu tự đi xe máy đi học. Con đường đi đến trường đông, ồn ào và bụi khủng khiếp.

Tôi ghét cái không khí ngột ngạt này, những bụi bặm này. Hà Nội mà tôi yêu đâu có ồn ào như này.

Nhớ lại…..

Hà Nội trong kí ức và tuổi thơ của tôi êm đềm, yên lặng lắm.

Hàng sáng, khi chỉ khoảng 5 h sáng, những con phố yên ả, không có tiếng xe cộ, bầu trời trong xanh lạ lùng. Cho đến tận lúc 7,8h sáng, khi vào giờ tan tầm thì những con phố tôi hay đi học vẫn nhẹ nhàng vắng lặng.

Bầu trời lúc nào cũng cao và xanh… không khí thì im lặng… đường phố thì vắng vẻ, thỉnh thoảng mới có vài chiếc xe máy nhẹ nhàng lướt qua.

Đặc biệt là vào mùa thu, khi những cái lạnh heo may đến, con đường tôi đi lúc nào cũng có lá trải dài. Tôi cứ đi bộ dọc những con phố ấy, nhìn lá vàng rơi như mưa bụi. Cái cảm giác khi đó mới thật tuyệt vời biết bao. Hà Nội yên bình mà tôi yêu.

Nhớ những sáng nhẹ tôi đạp xe qua các con phố, vòng quanh bờ hồ, hoặc trèo lên một quán cà phê nhìn toàn cảnh hà nội đang im lìm trong giấc ngủ, thật là bình lặng.

Còn bây giờ, dù tôi có cố ra đường từ 6h sáng thì vẫn là những con đường đông đúc, bụi bặm. Tiếng còi inh ỏi cho đến những dòng người chen chúc…. tất cả.

Không biết từ lúc nào mà thành phố vốn đẹp thanh bình này lại trở nên ngột ngạt đến vậy.

Tôi muốn về lại căn nhà cũ của mình.

Tôi muốn trở về thời cấp 3 của mình

Mùa đông thì lù xù trong chiếc áo khoác, phóng xe vội vã đến trường, cả bọn cùng nhau ngồi ăn xôi, uống sữa, thấy lạnh thì ôm nhau cho lòng bớt hiu quạnh, rồi cùng hát vang những bài hát ngớ ngẩn. Vào giờ học thì ngồi chơi quan tòa chỉ điểm hoặc ném giấy. Rồi tất cả cùng chúi đầu chép bài tập, tim đập rộn khi đến giờ kiểm tra bài cũ.

Mùa thu lãng mạn thì dậy thật sớm, đi bộ trên con đường Ngô Quyền quen thuộc, nhẹ bước dưới những vòm cây đầy bụi nắng, tận hưởng cảm giác một ngày mới bắt đầu thật bình yên. Rồi cùng ra nhà thờ Hàm Long ngồi thật lâu, nghe tiếng chuông từ nhà thờ vang vọng để hơn một lần ước thời gian ơi làm ơn ngừng lại.

Nhớ suca, miến trộn, kem xôi, nem chua rán,…. nhớ thật nhiều

Nhớ màu nắng nhạt, nhớ cầu thang ọp ẹp, nhớ những giờ học

Nhớ những lúc bùng học ra sân trường Dược ngồi

Nhớ những buổi liên hoan dưới ánh nến dịu dàng

Nhớ những giờ phút nấn ná buôn chuyện để rồi tối muộn vội vã phóng xe về nhà để mặc lại những cái nhìn ngẩn ngơ

Nhớ ô cửa sổ mộng mơ

Nhớ một thời bị bắt nạt

và nhớ mọi người, A8 ơi.

Giá như mà thời gian quay trở lại

dù chỉ 1 chút thôi

để lại cảm thấy hạnh phúc.
Tags: ,
 
 
Hạ Du
04 October 2009 @ 04:31 pm
*hôm nọ đọc blog An chan nên cũng hứng chí muốn viết một cái*

Hikaru Shin được ghép bởi tên 2 sama yêu thương nhất. Hikaru là ánh sáng còn Shin là tâm hồn. Bạn bè thường hay gọi tắt là Hika nghĩa là một bản tình ca buồn. Cũng có một vài người gọi là Shin nhưng dù gì vẫn thích cái tên Hika chan. Vì nghe rất quen thuộc.

Sinh ngày 26 tháng 11 năm 1990 vào giữa mùa tuyết rơi dưới chòm sao Nhân Mã và sự bảo hộ của sao Mộc. Theo như đọc chiêm tinh thì thấy rất giống mình, cô gái sinh ra dưới chòm nhân mã rộng lớn. Âm lịchsinh vào ngày 10/10 là ngày gạo mới nên bố mẹ thường bảo sẽ không bao giờ chết đói

Về hình dáng thì có phần mập mạp, béo T_T. Cao 153 cm và nặng 49 kg. Hồi trước da rất trắng. Bây giờ thì vẫn trắng nhưng mà do đi phơi nắng nhiều nên da mặt đen đi nhiều lắm à. Tóc để dài đến tận lưng nhưng đang nuôi ý định cắt ngắn giống Haruhi. Một phần muốn cắt tóc như để tìm kiếm một sự khởi đầu mới sau một nỗi đau lớn.

Hiện đang sống ở Hà Nội, học lớp SE0414(7) của trường đại học FPT University chuyên ngành kĩ sư công nghệ thông tin. Trog lớp thì thường ngồi bàn thứ 2 tính từ dưới lên, cạnh 1 bạn nữ khác có tên Xuma. Lớp tôi thì thường không tính được chính xác số lượng sinh viên vì mỗi môn là 1 danh sách khác. Tôi yêu lớp tôi tức 414 cũ. Tôi yêu theo một nghĩa gì đó kì lạ. Nhiều lúc thấy ghét, thấy thật nhạt nhẽo thấy thật xa lạ… nhưng có những lúc lại thấy yêu đến lạ kì. Ở lớp thì tôi chỉ chơi thân với rất ít người. Tôi thường hay đi với Xeko và Oniichan của tôi, vậy thôi. Còn lại cũng chả chơi với ai. Vì bản thân xung quanh không ai có cùng sở thích cả.

Cho đến tận bây giờ và có lẽ cả mãi về sau thì cuộc sống của tôi là net. Bạn bè tôi có được cũng là ở trên mạng. Hạnh phúc có được cũng là ở trên mạng mà có. Tôi có 2 nơi mà luôn luôn yêu thương và luôn luôn nhận được yêu thương. Đó là HNGF và ZFC. HNGF được thành lập khi tôi học lớp 10 và cho đến bây giờ luôn là mái nhà yên ấm của tôi, là nơi tôi muốn trở về mỗi khi đau khổ. Tôi thích accer mà đặc biệt là : Lyn chan, Rose, HNGF, ZFC, Shin Heo, Shirrly, Khang, Sel chan, Killua2512, Kiriyu, Shira hội, ss Mest, Devil, Tera chan, Tỏi chan,….

Gia đình tôi có 5 người và tôi là con cả. Tôi không muốn đề cập đến vấn đề này vì nếu tôi ngêu ngao bảo rằng: ” Tôi yêu gia đình lắm” thì chắc chắn là tôi nói dối. Vì thế tôi sẽ không nhắc đến nó ở đây.

Sở thích của tôi là manga và anime cùng tất tần tật những thứ liên quan đến. Ước mơ lớn nhất của tôi là được sang Nhật và trở thành một mangaka. Bên cạnh đó còn rất thích vẽ, photoshop, chụp ảnh, thiết kế quần áo, viết truyện, đọc sách, nghe nhạc. Hiện tại thì đang học đánh guitar, học đánh cờ vây và học nhảy.

Về tình yêu thì tôi có rất nhiều sama lớn lao và tôi yêu họ bằng cả trái tim của mình. Sama lớn nhất chính là Shin, rồi đến Hikaru và Sai trong HNG, rồi đến Akira, Souji, Subaru, Tokiya, Nana, Nobuo, Kamui, Cain,…… Nói chung là rất nhiều. Về tình yêu ngoài đời thì tôi đã từng có first love nhưng mà nó đã tan vỡ chỉ sau vài tháng. Lí do tại ai thì tôi cũng không biết nhưng chắc chắn không phải tại tôi, vì người đó đã quay lưng lại với tôi vì 1 cô gái khác. Vết đau này tôi nghĩ mình không thể chịu nổi nhưng cuối cùng lại vẫn đang vượt qua. Cơ bản vì tôi còn sama và còn 1 đường lui dành cho bản thân.

Về tình bạn ngoài đời thì quả thật tôi hầu như không có bạn thân nếu họ không phải là otaku. Nói là hầu như vì thực ra vẫn có vài người. Hiện giờ thì có Oniichan rất thân với tôi. Còn lại có rất rất nhiều người không phải là otaku nhưng họ đối xử với tôi rất tốt: luôn nghe tôi than thở, khích lệ tôi cố lên, lặng lẽ nhìn tôi buồn, đưa cho tôi động lực, kéo tôi đứng dậy, chia sẻ với tôi hạnh phúc của họ. Và dù họ không phải là otaku, tôi không thân với họ nhưng tôi cũng yêu họ nhiều lắm. Tôi yêu Oniichan. Tôi thích Heo, Xeko, Nova, Lâm,a Duy, a Quang, Xuma, chị Ánh bí, Tổ 5 điên, Sĩ sún. Cám ơn tất cả. Domo arigatou gozaimasu.

Tôi thì nói chung là một đứa khá thất thường. Tôi cũng thuộc dạng nhạy cảm nên khá là emo. Hầu hết thì bạn bè bảo tôi lúc nào cũng buồn thế, cũng hơi điên điên. Tôi là một đứa hay bi quan. Nhưng tôi nghĩ tôi là một người rất chân thành và thật lòng. Tôi không biết nói dối. Và có phần hơi cả tin. Tôi chỉ có một niềm tin và khao khát rất lớn vào ước mơ. Tôi thực sự bỏ rất nhiều tâm huyết vào giấc mơ và giờ thì vẫn đang trên con đường theo đuổi ước mơ của mình. Tôi có khả năng đặc biệt là lắng nghe người khác và những gì thuộc về kí niệm thì nhớ rất rõ. Nói tôi là một đứa tình cảm chắc cũng không có gì sai.

Tôi thì có phần hơi quái đản. Nhiều lúc mong muốn của tôi là thế giới này hãy diệt vong. Tôi cũng mong thế giới này sẽ tràn đầy tình yêu thương. Thế giới bây giờ không phải quá hờ hững, vô tình và ích kỉ sao. Tôi muốn trên thế gian này, người với người sẽ quan tâm đến nhau, yêu thương nhau bằng cả tấm lòng. Tôi thích bạn bè mình tụ tập và đi chơi và ăn uống thật nhiều. Mặc dù bản thân không thích sự ồn ào nhưng nếu làm điều đó tôi có cảm giác mọi người xích lại gần nhau hơn. Nhiều khi tôi muốn chat với tất cả mọi người nhưng lại không đủ thời gian để làm việc đó. Tôi muốn quan tâm đến tất cả mọi người, giúp đỡ tất cả, đặc biệt là yêu những angels của tôi nhiều hơn.

Món quà mà tôi thích tặng nhất thì cũng không có gì đặc biệt. miễn là người tôi yêu thương mua nó thì tôi sẽ giữ mãi. Tôi là một đứa hoài niệm. Tôi có thể dành cả ngày chỉ để nhớ về những việc vụn vặt trong kí ức. Chính vì vậy nên nhiều khi tôi mới hay buồn vì lúc lướt qua kí ức, tôi lại nhớ đến những điều không nên nhớ. Thứ tôi muốn có nhất bây giờ có lẽ là một chiếc vòng tay hay vòng cổ. Bất cứ thứ gì đó tôi có thể mang lên người đi khắp nơi. Nó sẽ làm tôi cảm thấy ấm áp và không đơn độc.

Mỗi khi chỉ có một mình tôi luôn bất an và sợ hãi. cảm giác lúc đó quả thật rất đáng sợ.

Tôi cũng là một con bé mau nước mắt nhưng trong một vài trường hợp tôi lại quên mất mình phải khóc như thế nào. Tôi không biết thực sự bản thân cần gì nhưng tôi chỉ mong được yên ổn. Với nhiều người thì có thể mong muốn vươn ra thật xa. Tôi thì không phải là dạng mau thích mau chán.Tôi nhiều khi chỉ mong thân mãi với một vài người thôi, không cần quen ai mới cả. Như đã nói, tôi hướng nội, hoài niệm nên không thích những gì mới lạ.

Tôi cũng không giỏi giao tiếp, cũng không thích những nơi đông người. Không khí lý tưởng nhất với tôi là ở một quán cà phê thật cao, nhìn được toàn cảnh Hà Nội, bầu trời thì trong và xanh, không khí tĩnh lặng và tôi có thể ngồi đọc mấy cuốn sách mình yêu thích.

Nhưng một phần thuộc về thế giới của tôi tôi rất thích offlline vì cũng như một nguyên nhân đã nói ở trên, tôi muốn cảm giác xích lại gần nhau nhiều hơn. Tôi đã yêu thương ai thì tôi muốn thật thân với người đó. Tôi không biết như vậy có phải là sai không nhưng cảm giác thì lúc nào cũng mãnh liệt

Tôi vẫn luôn mong muốn yêu thương tất cả và cũng muốn mình được yêu thương nhiều hơn nữa

Tôi thuộc chòm Nhân Mã nhưng lại lãng mạn và yếu đuối khủng khiếp. Tôi học kém nhất là môn Thể dục và môn giỏi nhất là môn Toán và bây giờ là thêm Môn Nhật nữa . Tôi thích những pha lãng mạn tình cảm và thôi thì nói thẳng ra tôi khá thích SA và insert. Tôi còn thích cả film kinh dị và hành động nữa.

Quan điểm lớn nhất của tôi trong tình yêu là tình yêu thì phải là tự có, không phải có được do tìm kiếm và tranh giành. Tôi có xu hướng tránh đối đầu nên rất dễ buông tay từ bỏ và để bản thân bị tổn thương sâu sắc. Nói một cách nào đó tôi bị ảnh hưởng mạnh quan điểm tình yêu từ Nobuo trong Nana. Nhưng với tôi, đã yêu thì chân thành và yêu thương hết mức. Tôi cực kì đề cao sự chung thủy và lâu dài, quan tâm đến nhau hết mức. Có lẽ vì một quan niệm tình yêu như vậy nên chắc trên thế gian này không có chàng trai nào có thể làm tôi hạnh phúc. Vì suy cho cùng tôi muốn một tình yêu đẹp như trong shoujo và là mãi mãi, còn trong thế giới hiện đại này, không còn chàng trai nào tin vào một sự mãi mãi nữa rồi. Có thể là do tôi bị phản bội trong tình yêu đầu tiên nên suy nghĩ bị biến ra thành tiêu cực như thế đấy.